Thứ Sáu, 3 tháng 5, 2013

bài đăng mới hình con gấu ôm hoa hồng


<span style="font-style:italic;"><span style="font-weight:bold;"><span style="font-style:italic;"><div id='recent-posts'>
<script type='text/javaScript'>
var rcp_numposts=10;
var rcp_snippet_length=150;
var rcp_info='yes';
var rcp_comment='Nhận xét';
var rcp_disable='Tắt Nhận xét';
function recent_posts(json){var dw='';a=location.href;y=a.indexOf('?m=0');dw+='<ul>';for(var i=0;i<rcp_numposts;i++){var entry=json.feed.entry[i];var rcp_posttitle=entry.title.$t;if('content'in entry){var rcp_get_snippet=entry.content.$t}else{if('summary'in entry){var rcp_get_snippet=entry.summary.$t}else{var rcp_get_snippet="";}};rcp_get_snippet=rcp_get_snippet.replace(/<[^>]*>/g,"");if(rcp_get_snippet.length<rcp_snippet_length){var rcp_snippet=rcp_get_snippet}else{rcp_get_snippet=rcp_get_snippet.substring(0,rcp_snippet_length);var space=rcp_get_snippet.lastIndexOf(" ");rcp_snippet=rcp_get_snippet.substring(0,space)+"&#133;";};for(var j=0;j<entry.link.length;j++){if('thr$total'in entry){var rcp_commentsNum=entry.thr$total.$t+' '+rcp_comment}else{rcp_commentsNum=rcp_disable};if(entry.link[j].rel=='alternate'){var rcp_posturl=entry.link[j].href;if(y!=-1){rcp_posturl=rcp_posturl+'?m=0'}var rcp_postdate=entry.published.$t;if('media$thumbnail'in entry){var rcp_thumb=entry.media$thumbnail.url}else{rcp_thumb  =" http://img1.imagehousing.com/1/90e2541871dc35c39bddc2cc767f9554.jpg " };}};dw+='<li>';dw+='<img alt="'+rcp_posttitle+'" src="'+rcp_thumb+'"/>';dw+='<div><a href="'+rcp_posturl+'" rel="nofollow" title="'+rcp_snippet+'">'+rcp_posttitle+'</a></div>';if(rcp_info=='yes'){dw+='<span>'+rcp_postdate.substring(8,10)+'/'+rcp_postdate.substring(5,7)+'/'+rcp_postdate.substring(0,4)+' - '+rcp_commentsNum+'</span>';};dw+='<div style="clear:both"></div></li>';};dw+='</ul>';document.getElementById('recent-posts').innerHTML=dw;};document.write('<script type=\"text/javascript\" src=\"/feeds/posts/default?alt=json-in-script&max-results='+rcp_numposts+'&callback=recent_posts\"><\/script>');
</script>
</div></span></span></span>

code bài đăng mới


<span style="font-style:italic;"><span style="font-weight:bold;"><span style="font-style:italic;"><div id='recent-posts'>
<script type='text/javaScript'>
var rcp_numposts=10;
var rcp_snippet_length=250;
var rcp_info='yes';
var rcp_comment='Nhận xét';
var rcp_disable='Tắt Nhận xét';
function recent_posts(json){var dw='';a=location.href;y=a.indexOf('?m=0');dw+='<ul>';for(var i=0;i<rcp_numposts;i++){var entry=json.feed.entry[i];var rcp_posttitle=entry.title.$t;if('content'in entry){var rcp_get_snippet=entry.content.$t}else{if('summary'in entry){var rcp_get_snippet=entry.summary.$t}else{var rcp_get_snippet="";}};rcp_get_snippet=rcp_get_snippet.replace(/<[^>]*>/g,"");if(rcp_get_snippet.length<rcp_snippet_length){var rcp_snippet=rcp_get_snippet}else{rcp_get_snippet=rcp_get_snippet.substring(0,rcp_snippet_length);var space=rcp_get_snippet.lastIndexOf(" ");rcp_snippet=rcp_get_snippet.substring(0,space)+"&#133;";};for(var j=0;j<entry.link.length;j++){if('thr$total'in entry){var rcp_commentsNum=entry.thr$total.$t+' '+rcp_comment}else{rcp_commentsNum=rcp_disable};if(entry.link[j].rel=='alternate'){var rcp_posturl=entry.link[j].href;if(y!=-1){rcp_posturl=rcp_posturl+'?m=0'}var rcp_postdate=entry.published.$t;if('media$thumbnail'in entry){var rcp_thumb=entry.media$thumbnail.url}else{rcp_thumb="http://i1102.photobucket.com/albums/g455/maryathu_tran/images-1_zps47c57ce2.jpg"};}};dw+='<li>';dw+='<img alt="'+rcp_posttitle+'" src="'+rcp_thumb+'"/>';dw+='<div><a href="'+rcp_posturl+'" rel="nofollow" title="'+rcp_snippet+'">'+rcp_posttitle+'</a></div>';if(rcp_info=='yes'){dw+='<span>'+rcp_postdate.substring(8,10)+'/'+rcp_postdate.substring(5,7)+'/'+rcp_postdate.substring(0,4)+' - '+rcp_commentsNum+'</span>';};dw+='<div style="clear:both"></div></li>';};dw+='</ul>';document.getElementById('recent-posts').innerHTML=dw;};document.write('<script type=\"text/javascript\" src=\"/feeds/posts/default?alt=json-in-script&max-results='+rcp_numposts+'&callback=recent_posts\"><\/script>');
</script>
</div></span></span></span>

Thứ Hai, 15 tháng 4, 2013

chen hình vào com



Hướng Dẫn Chèn  Nhạc, hình ảnh vào comment., gồm 2 bước như sau :

 

  
<b:if cond='data:blog.pageType == "item"'>
<script type='text/javascript'>
//<![CDATA[
function replaceText(){if(!document.getElementById){return;}
bodyText = document.getElementById("comment-holder");
theText = bodyText.innerHTML;
theText = theText.replace(/\[img\].*?'.*?\[\/img\]/gi, "");
theText = theText.replace(/\[nct\].*?'.*?\[\/nct\]/gi, "");
theText = theText.replace(/\[youtube\].*?'.*?\[\/youtube\]/gi, "");
theText = theText.replace(/\[img\]/gi, "<div style='clear:both'></div><img style='float:left;margin:10px 0;border:1px solid #DDD;max-width:400px;background:#FFF;padding:4px' src='");
theText = theText.replace(/\[\/img\]/gi, "'/><div style='clear:both'></div>");
theText = theText.replace(/\[youtube\]http:\/\/youtu.be/gi, "<iframe width='490' height='276' src='http://www.youtube.com/embed");
theText = theText.replace(/\[youtube\]http:\/\/www.youtube.com\/watch\?v=/gi, "<iframe width='490' height='276' src='http://www.youtube.com/embed/");
theText = theText.replace(/&feature=/gi, "?rel=0' '");
theText = theText.replace(/\[\/youtube\]/gi, "?rel=0' frameborder='0' allowfullscreen></iframe>");
theText = theText.replace(/\[nct\]http:\/\/www.nhaccuatui.com\/nghe\?L=/gi, "<div style='overflow:hidden'><embed style='margin-top:-250px;width:300px;height:400px' src='http://www.nhaccuatui.com/l/");
theText = theText.replace(/\[nct\]http:\/\/www.nhaccuatui.com\/nghe\?M=/gi, "<div style='overflow:hidden'><embed style='margin-top:-350px;width:300px;height:400px' src='http://www.nhaccuatui.com/m/");
theText = theText.replace(/\[\/nct\]/gi, "' quality='high' wmode='transparent' type='application/x-shockwave-flash'></embed></div>");
bodyText.innerHTML = theText;
}replaceText();
//]]>
</script>
</b:if>


 

  <b>Bạn có thể dùng thẻ sau để</b>:
- Post hình : [img] <b><i> link hình </i></b> [/img]
- Post video: [youtube] <b><i> link youtube </i></b> [/youtube]

Thứ Năm, 4 tháng 4, 2013

hinh nen



Anh nợ em

Anh còn nợ em nhiều điều lắm
Có những điều tưởng chừng như đơn giản
Sao nao lòng se sắt con tim
Yêu trong cô đơn, mãi thương nhớ một người
Đến giờ tình vay của em làm sao anh trả được?
Lời tình yêu dịu ngọt
Và cái nhìn buốt lạnh suốt đêm thâu
Rồi từ đây sẽ biệt tin nhau
Không gặp lại, suốt đời anh mang nợ 

Em ơi

Em là gì của tôi
Mà sao tôi phải nhớ
Mà sao tôi phải chờ
Rồi một mình thơ thẩn.

Tại em rất xinh tươi,
Khiến lòng tôi rung động
Nên âm thầm trong mộng
Tôi đã muốn có em
.

Nhớ

Nhớ em nhiều nhưng không dám nói
Sợ nghỉ rằng anh dối gạt tình em
Lời con tim đâu thể sánh kim tiền
Anh buồn lắm vì tơ duyên đôi ngã...
……. 

Mộng

Anh muốn hoài muốn mãi 
Ngủ trong giấc mộng thơ 
Sợ tỉnh giấc cơn mơ 
Người thơ đi đâu mất...
 


Biết mơ không có thật 
Nhưng anh vẫn trông mong 
Tìm trong giấc mơ hồng 
Anh và Em chung mộng...

Muời thương


Một thương  tóc cắt phi-dê
Hai thương áo trễ "đào, lê" khoe hàng
Ba thương ăn nói ngang tàng
Bốn thương "ngoại ngữ" phô phang kinh người
Năm thương "tốt" nết ăn chơi
Sáu thương quần xệ...mông phơi ra ngoài
Bảy thương tụ tập đánh bài
Tám thương bia rượu lai rai không mồi
Chín thương sống thử cùng người
Mười thương bệnh viện là nơi...cuối cùng!!!
 

Nghiện blog


Có 1.001 lý do để viết blog và rồi nghiện blog. Nếu để bản thân bị cuốn theo những trang blog bất tận, blogger sẽ trở thành “nô lệ” của blog.
Tại sao người ta lại viết blog, một blogger đã từng chinh chiến với blog trong một thời gian dài kết luận: “Khẳng định cái tôi trên mạng, lên blog để xả, để than phiền và còn để khoe tài nữa”. Đây không phải là câu trả lời chính xác vì mỗi người đều có một lý do riêng để viết blog.
Vì sao ta viết blog?
Thật ra, nhiều blogger cũng từng trăn trở với câu hỏi vì sao người ta viết blog. Điều đó thể hiện qua những entry từ đơn giản đến cầu kỳ, triết lý hay chân thành nhằm tìm ra câu trả lời. Có đọc những câu tự vấn của các blogger mới thấy thế giới blog của mỗi người phong phú biết bao nhiêu. Blogger hoangtube tâm sự: “Có những lúc chán ghét cuộc sống nhàm chán, ghét cảm giác đua chen trong công việc, thấy cô đơn, buồn chuyện gia đình, tôi lại tìm đến blog...”. Blog là nơi người ta “xả” mọi thứ và sau đó cảm thấy dễ chịu hơn.
“Có những lúc, lòng thật buồn, tình cờ đọc được lời ai đó, lắng nghe tâm trạng và nghĩ suy của họ, tôi thấy mình bình tâm trở lại” (trích blog của Thanh Chúc). “Tôi viết blog đơn giản bởi vì được chia sẻ một nửa niềm vui, hay một nửa nỗi buồn là niềm hạnh phúc lớn lao” (trích blog của sonnuca882007).
Để không quá chìm đắm trong thế giới ảo, hãy nhớ bạn làm chủ nhân của blog chứ không phải để blog làm chủ nhân của bạn

Nhưng không phải lúc nào blog cũng dành cho những người buồn chán cuộc sống. Còn có rất nhiều lý do khác để người ta viết blog như gặp lại những người bạn cũ, xem hiện nay bạn bè mình đang làm gì và nghĩ gì, tìm thêm bạn mới, muốn gặp những người thú vị, chia sẻ chút cảm xúc, chút kinh nghiệm, hay chỉ giới thiệu vài quyển sách hay hoặc vài ý tưởng... Những người có gia đình và cuộc sống ổn định dùng blog để bày tỏ tình cảm với con cái và những người thân yêu.
Từ viết blog đến nghiện blog
Viết blog lâu ngày sẽ mê blog, rồi nghiện blog lúc nào không hay. Triệu chứng dễ thấy ở người nghiện blog là ngày nào không lên blog thì không chịu được, có thời gian rảnh một chút thì vào blog ngay. Blogger Rose thú nhận: “Khi lên blog, tôi không thể dứt ra được, cứ theo đuổi các link từ blog này đến blog khác và đọc không ngừng. Tôi không còn muốn rời màn hình nữa”.
Cách đo mức độ nghiện blog tốt nhất là tự hỏi một ngày blogger đã dành bao nhiêu thời gian cho blog. Câu hỏi này cũng sẽ có 1.001 câu trả lời vì quỹ thời gian cho blog của mỗi người không giống nhau. Có người chỉ cần rảnh một chút là lao ngay vào blog. Người không có gì làm, suốt ngày lang thang trên mạng thì mở blog liên tục, cứ chốc lát lại vào coi thử xem lượng view page có tăng không hay có ai ghé qua nói gì không.
Thời gian dành cho blog đã không giống nhau, cách thức chơi blog càng khác nhau hơn. Lên blog riêng chưa đủ, các blogger còn lang thang qua những blog của người quen và để lại lời nhắn. Có blogger thường xuyên lên blog mà không mấy khi viết, chỉ post hình, tạo dáng cho blog, cập nhật tin tức... Có người chẳng bao giờ viết blog nhưng suốt ngày lại đi lang thang đọc bài của người này người kia, tốn biết bao nhiêu công sức, thời gian.
Tác hại khôn lường
Dù blog có giúp mọi người “quẳng gánh lo đi mà vui sống” nhưng nghiện blog quá mức không phải là điều tốt. Mỗi ngày đều vào blog và mỗi lần vào đều không dứt ra được, người nghiện blog cứ chạy theo những đường link bất tận đến quên ăn quên ngủ và quên cả thời gian. Lợi thì chưa thấy bao nhiêu nhưng trước mắt đã thấy sức khỏe suy sụp, ảnh hưởng không tốt đến việc học, việc làm. Gần đây, các phương tiện truyền thông đã lên án một trường hợp nghiện blog dẫn đến đột quỵ ở Mỹ hay một số nước châu Á đã phải mở những lớp cai nghiện Internet cho giới trẻ vì lý do sức khỏe.
Ngoài ra, giới trẻ hiện nay đang có xu hướng liên lạc, trao đổi qua blog, qua mạng nhưng lại ít gặp nhau ngoài đời dù chỗ ở chỉ cách nhau mấy cây số. Có thể thấy điều này qua tâm sự trên blog của các bạn trẻ. Một blogger giải thích rằng nói chuyện qua blog sẽ hiểu người bạn của mình hơn. Tuy nhiên, tình cảm không thể sâu nặng và mật thiết nếu “xa mặt cách lòng”. Dù nhanh chóng tiện lợi nhưng nếu lạm dụng thế giới ảo quá mức, giới trẻ sẽ dần mất đi nhiều điều tốt đẹp trong thế giới thực.
 thanhnien.net

tiễn


Bánh xe lăn đang đong đầy kỉ niệm
Của 1 lần đưa tiễn bước em đi
Anh ở lại nơi này chờ đợi
Ôm nỗi buồn đậm khúc biệt ly

Vòng xe quay đưa em vào xứ lạ
Anh âm thầm chờ đợi nhớ mong
Người ở lại dày vò trong khóc hận
Người ra đi mang gánh nặng cuộc đời

Buồn thật buồn cho người đang phiêu bạt
Lòng ngậm ngùi cho hạnh phúc nhỏ nhoi
Hạnh phúc của anh là thương nhớ đợi chờ
Hạnh phúc của em là trở về bên anh đó

Là khát khao đã từng trao nguyên vẹn
Là tiếng cười thời thỏ thẻ yêu thương
Vẫn đợi chờ trong thương nhớ vỗ về
Hãy nguyên vẹn về bên anh em nhé

Nguyện

Nguyện miếng ngon đừng vắng bóng em 
Nguyện cảnh đẹp có em bên cạnh 
Nguyện tâm hồn như chim chắp cánh 
Nguyện xương thịt như cây liền cành
Tiếc lúc trăng vàng soi bóng chiếc
Khổ khi hoa nở một mình anh
Nguyện xin trời đất làm hai bản
Những lúc xa nhau, vẫn vẹn hình
Nguyện anh là nôi của trời xanh
Nguyện ru em mây lành vạn đóa
Nguyện em như đèn soi tỏ dạ
Nguyện anh là tất cả năm canh ....

Vợ dạy ta


1. Vợ dạy cho ta tính phục thiện. (sẵn sàng nhận lỗi tuy mình không làm gì sai trái cả)
2. Vợ dạy cho ta tính kiên nhẫn, chờ đợi không biết mệt mỏi (trong mọi trường hợp khi vợ đi chợ, vào siêu thị một chút hay đi gội đầu)
3. Vợ cho ta sức khỏe (tuyệt đối không cho hút thuốc lá, uống rượu, uống bia, đi chơi khuya
4. Vợ dạy cho ta sự tế nhị (không chê bai dù cơm khét, canh mặn…)

5. Vợ dạy cho ta sự lễ phép (đi thưa, về trình)
6. Vợ dạy cho ta sự rộng lượng (kiếm được bao nhiêu tiền đầu tư hết vào Vợ)
7. Vợ là huấn luyện viên thể dục tại gia (giao việc cho ta làm vườn, cắt cỏ, đổ rác, giặt quần áo, lau dọn nhà cửa, mang vác)
8. Vợ dạy cho ta tính gọn gang, trật tự (chỉ được bày biện của riêng trong một góc tủ Vợ dành cho)
9. Vợ dạy cho ta sự công chính (ra đường cứ thẳng đường mà đi, không nhìn ngang, liếc dọc, nhất là chỗ có đông phụ nữ)
10. Vợ giúp ta trở thành người cha gương mẫu (thay tã, tắm rửa cho con, ru con ngủ, cho con bú, dạy con học…)
11. Vợ dạy cho ta biết giá trị của hai chữ tự do (mà ta nay không còn nữa)
12. Vợ dạy cho ta biết phấn đấu với nghịch cảnh (kìm nén nỗi niềm, muốn chết mà cứ đành phải sống)
13. Vợ dạy cho ta trở nên đứng đắn, sáng tạo (tìm và trả lời mọi câu hỏi đúng với điều vợ muốn nghe)
14. Vợ dạy cho ta biết phải luôn luôn ngờ vực, sẵn sàng bào chữa cho chính mình (trước những cái nhỏ nhất đều có thể nghi ngờ & với mọi lỗi trầm trọng đều chỉ là nhỏ nhặt khi có lý do xác đáng)

Sợ


- Sợ phải ngủ: vì khi ngủ sẽ mơ về em
- Sợ phải thức: vì khi thức sẽ là sự thật
- Sợ phải cười: vì nếu vận động cơ mặt chắc nước mắt sẽ nhanh hơn cả nụ cười
- Sợ phải đi xe: vì cảm giác mệt mỏi, xử lý tay lái dạo này có vẻ không chuẩn
- Sợ phải mở cửa bước ra khỏi phòng vì không biết nên đi về đâu
- Sợ phải nhìn người khác vì thấy mình chỉ là một con Sâu
- Sợ phải mở miệng vì sợ chém gió
- Sợ phải nhìn vào ánh mắt ai đó vì đó là cả sự không tin tưởng (có lẽ mình đòi hỏi hơi nhiều, mình chẳng làm gì để được người ta tin mà lại đòi hỏi)
- Sợ phải nói vì sẽ là than thở
- Sợ phải im lặng vì nỗi cô đơn cứ cắn xé mình từng giây: Con sâu đơn côi, xấu xí, tàn phá Cây cối,...
- Sợ điện thoại: vì sẽ muốn nhắn cho ai đó, chờ đợi...
- Sợ cái máy tính vì sẽ vào Blog, yahoo sợ em không sáng đèn , để thấy mình Nhớ và Yêu em đến như thế nào
- Sợ phải bật tivi vì chả có cái gì hay
- Sợ phải bật quạt vì lạnh
- Sợ đắp chăn vì nóng
- Sợ phải nghĩ và phải vận động
..................................................
..................................................
.................................................
- Sợ không gian im lặng quanh mình
- Sợ quãng đường về nhà quá xa
- Sợ phải đi xem sách và mình sợ phải nhìn thấy thiên hạ đang hạnh phúc bên nhau
- Mình thu lại...... một cách vô thức.

Xuân hạ thu đông

Thử nghĩ xem, chúng ta được gì, mất gì khi cứ luôn chạy theo những thứ mãi mãi không thuộc về mình, luôn chờ đợi những gì không dành cho mình? Có một câu chuyện kể rằng...
Khi Mùa Xuân chuẩn bị ra đi thì Mùa Hè đến. Mùa Hè mang đến cho Mùa Xuân một bó hoa hồng rất đẹp và nói:

- Mùa Xuân ơi, hãy tin tôi, tôi yêu em. Hãy ở lại với tôi! Chúng ta sẽ cùng đi chơi, đến tất cả những nơi mà em muốn. 

Nhưng Mùa Xuân không yêu Mùa Hè. Và cô ra đi. Mùa Hè buồn lắm. Mùa Hè ốm, nhiệt độ lên cao. Mọi thứ xung quanh trở nên rất nóng. Sau một thời gian, Mùa Thu đến, mang theo rất nhiều trái cây ngon. Mùa Thu rất yêu Mùa Hè. Cô không muốn Mùa Hè phải buồn. 

- Mùa Hè ơi, đừng buồn nữa. Hãy ở lại với em. Em sẽ mang lại hạnh phúc cho anh. 

Nhưng với Mùa Hè, Mùa Xuân mới là tất cả. Và anh ra đi. Mùa Thu khóc, khóc nhiều lắm. Mọi thứ xung quanh trở nên ướt át. 

Một thời gian sau, Mùa Đông đến, mang theo cậu con trai của mình là Băng Giá. Những giọt nước mắt của Mùa Thu làm Băng Giá cảm thấy xao xuyến. Anh muốn đem lại hạnh phúc cho Mùa Thu: 

- Mùa Thu ơi, hãy ở bên tôi. Tôi sẽ xây cho em những lâu đài, những con đường bằng băng. Tôi sẽ hát cho em nghe những bài hát hay nhất. Hãy ở bên tôi. 

- Không, Băng Giá ạ. Ở bên anh tôi sẽ luôn cảm thấy lạnh lẽo thôi. 

Và Mùa Thu ra đi. Băng Giá buồn lắm. Gió thổi mạnh. Chỉ trong một đêm, mọi thứ trở nên trắng xóa bởi tuyết. Mùa Đông thấy con như vậy thì rất lo lắng. Bà nói: 

- Tại sao con không yêu Mùa Xuân? Cô ấy đã đến và hứa sẽ mang lại hạnh phúc cho con. 

- Không, mẹ ơi, con không thích. Chúng ta hãy rời khỏi đây đi. 

Và họ ra đi. 

Chỉ còn lại một mình Mùa Xuân. Cô khóc. Nhưng rồi bất chợt Mùa Xuân nhìn ra xung quanh: "Ôi, tại sao mình phải khóc chứ? Mình còn rất trẻ và xinh đẹp nữa. Thời gian dành cho mình không nhiều. Tại sao mình không làm những việc có ý nghĩa hơn?". 

Và mọi thứ như sống lại: cây cối xanh tốt, ra hoa, đâm chồi, nảy lộc... 

Trong chúng ta, có bao nhiêu người được như Mùa Xuân: kịp nhận ra lối đi dành cho mình? Và những ai còn giống như Mùa Hạ, Mùa Thu và anh chàng Băng Giá: mãi khổ đau khi không đạt được ước muốn - những ước muốn không thể thành hiện thực?

Mất em


 Ngày đấy tôi còn trẻ lắm, sống rất vui vì có cô em ( không phải họ hàng, chỉ cùng quê). Cô em này khéo người đẹp nết, chăm ngoan học giỏi sau khi tốt nghiệp khoa văn trường Đại học sư phạm 1 Hà nội, được giữ lại trường làm giáo viên.
   Hình như cô em này có vẻ mến tôi, nên thường xuyên mời tôi đến nhà em chơi. Tôi rất thích đến đó vì có trà ngon và có những cuộc nói chuyên thú vị. Một lần tôi vừa đến nơi cô em má đỏ hồng hào chạy trong bếp ra và nói:
 - Anh chịu khó ngồi một mình một lúc! Hôm nay em sẽ chiêu đãi anh món đặc biệt, uống với trà cực hợp.
  Tôi thú vị và hồi hộp chờ đợi, một lúc sau, cô em mang lên một chiếc đĩa, trong đó có một thứ gì màu hồng đậm , bốc mùi thơm. Mặt rạng rỡ cô em nói:
 - Anh thử đi xem tài nghệ của em thế nào?!
   Tôi cẩm thận gắp một miếng bỏ vào miệng từ từ nhai. Háo hức nhìn tôi, cô em hỏi:
  - Anh thấy thế nào?
  - Ngọt, thơm
  - Anh có biết món gì đấy không?
  - Chưa biết được, nhưng nó ở đâu ra vậy?
  - Em tự làm...
  - Từ những thứ gì?
   Từ quả dứa và đường, nó là mứt dứa đấy, có ngon không?
  - Ăn được, nhưng dứa cũng ngọt, cứ để nguyên từng món có khi ăn ngon hơn.
   Nụ cười trên môi em vụt tắt. Chuyện trò trở nên gượng gạo, tôi ra về. Từ đó tôi ít gặp em, hơn nữa năm sau em lấy chồng.

cạm bẫy


Những cạm bẫy tình online

Category: , Tag:
01/07/2011 09:44 am
 
 
Nhanh chóng, thuận tiện và thoả sức chọn lựa, đó là lý do dễ hiểu vì sao một số bạn trẻ bây giờ thích lên mạng tìm bạn tình hơn là tìm kiếm qua các mối quan hệ ngoài cuộc sống - cách thức họ cho rằng mất thời gian không khác gì “mò kim đáy bể”.

Từ những “con mồi” ngây thơ

Những “con mồi” ở đây không ai khác mà chính là những cô gái trẻ người non dạ, qua internet họ đã trở thành nạn nhân của những tên “yêu râu xanh” lừa đảo.

Moixinh…@yahoo.com là nickname của cô gái có cái tên rất ấn tượng Ng. Mỹ Hạnh quê Thái Bình, lên Hà Nội làm việc. Công việc không quá bận rộn, nên thời gian rảnh rỗi cô lên mạng giải trí. Ước ao sau này có được một tấm chồng Hà Nội, Hạnh bắt chước các cô gái khác, lân la vào các trang web kết bạn mong tìm được cho mình một ý trung nhân.

Chỉ vài ngày sau, các chị em cùng chỗ làm đã thấy Hạnh hớn hở khoe mình có bạn trai. “Người yêu” của Hạnh, theo như lời anh ta tự giới thiệu, là một công tử chính hiệu, tiêu tiền như nước, vật chất dư thừa và chỉ thiếu mỗi… tình cảm. Lời qua lời lại đôi ba lần, hai bên quyết định chính thức gặp mặt để tiến tới công khai tình cảm.

Mới lần đầu gặp gỡ, hai bên đã “kết” nhau như sam. Hạnh thì “đổ” chàng vì cách nói năng lịch thiệp, nhẹ nhàng và cái mã hào nhoáng bên ngoài. Còn chàng thì mê mẩn người đẹp vì dung nhan hiếm có. Thế là họ trở thành một đôi.

 Tưởng đâu chuyện tình “Hoàng tử và Lọ Lem” sẽ có một cái kết mỹ mãn. Nào ngờ, được mấy ngày, mọi người thấy Hạnh xin nghỉ việc về quê. Trông cô đau khổ và tiều tuỵ như bị mất của. Gặng hỏi mãi Hạnh mới oà lên khóc lóc kể rằng cô bị gã sở khanh kia lừa tình. Nghe lời anh ta dỗ ngon ngọt rằng sẽ làm đám cưới trong nay mai, Hạnh nhẹ dạ trao cả tấm thân trong trắng cho hắn, nào ngờ khi đạt được ý muốn hắn ta liền “quất ngựa truy phong” lặn một hơi không thấy sủi. Hạnh đau đớn, ê chề không còn dám ở trên thành phố một giờ nào nữa.

Thuỳ Linh, nhân viên kinh doanh của một hãng bảo hiểm cũng rơi vào trường hợp cay đắng không kém gì Hạnh. Tuy thường xuyên tiếp xúc, gặp gỡ khách hàng, nhưng vì kém may mắn về nhan sắc và ngoại hình nên gần 30 tuổi mà Linh vẫn chưa hề có một cuộc tình vắt vai. Nhiều lần cô cũng định nhờ bạn bè, đồng nghiệp làm mai mối giúp mình nhưng vì mặc cảm nên lại thôi.

Một lần lang thang trên mạng, cô vô tình biết được một người đàn ông trung niên, chưa có gia đình, không đòi hỏi yêu cầu cao về bạn gái đang có ý định tìm “ý trung nhân”. Linh vội vã gửi lời nhắn ngỏ ý được làm quen…

Khác với gặp gỡ trực tiếp, làm quen qua mạng khiến Linh cảm thấy thoải mái tự tin hơn nhiều. Cô chỉ nghĩ đơn giản là, tìm hiểu kiểu này hợp thì gặp mặt còn không hợp thì thôi. Chẳng mất gì lại tiện cả đôi đường… Cũng như “đối tác” của mình, Thuỳ Linh không dè dặt chuyện gì, cô kể hết về mình và gia đình. Cô đâu hay biết rằng cạm bẫy đang rình rập khi lỡ lời cho bạn chat biết cuộc sống giàu có mà cô đang hưởng thụ.

Anh chàng của Linh cũng không phải vừa, để tạo niềm tin cho bạn gái, anh ta không tiếc lời khoa trương về cuộc sống của mình. Linh tưởng nhầm rằng anh ta cũng thuộc thành phần “thượng lưu” con nhà gia giáo như mình, và chẳng có gì khó hiểu khi hai người quyết định chính thức gặp nhau ngay sau đó.

“Người tình” trong mộng đẹp trai hơn nhiều so với những gì Thuỳ Linh tưởng tượng. Anh ta còn rất trẻ chứ không giống một người đàn ông trung tuổi… Nhưng lúc đó Linh còn nghĩ được điều gì, cô đang hoa mắt về sự bảnh bao của người bạn trai và cả những lời lẽ đường mật của anh ta.

Sau một vài lần gặp gỡ nữa, chuyện tình cảm của hai người dường như đã chín muồi. Thuỳ Linh như vỡ oà trong hạnh phúc khi Lâm - tên người con trai đó ngỏ lời cầu hôn. Cô tuyệt đối tin tưởng vào những điều huyễnh hoặc về tương lai, về đám cưới mà Lâm vẽ ra. Không ngần ngại, cô đã cho người yêu mượn ngay chiếc xe Vaspa của mình khi Lâm nói rằng xe của anh ta đang bị hỏng, không có phương tiện để đi làm. Chỉ đến khi thấy “người yêu” mất tích mấy ngày không thấy quay lại trả xe, cô mới biết rằng mình bị lừa đảo.

... Đến 36 mưu kế lừa đảo

Anh M., một chủ tiệm internet trên phố X. cho biết: “Cái nghề này bạc lắm! Nhiều khi thấy các em lên mạng, vào toàn web đen, chát chít vớ vẩn chửi nhau thô tục mà mình cũng chẳng làm được gì. Nhắc nhở nhẹ nhàng thì mấy nàng không nghe, còn nếu cấm thì các en rủ nhau bỏ đi quán khác, mà đã như thế thì coi như mất khách…”. Sau vài năm kinh doanh, M. cho biết tiền kiếm được cũng khá, nhưng điều đó không làm cho anh thấy vui. M. nói vì quán nằm ở địa thế khá tốt, lại rộng rãi nên các “nam thanh nữ tú” rất thích lui tới, vừa thoả sức “tâm sự”, hẹn hò mà lại an toàn khỏi lo ai để ý

Thế nhưng điều khiến M. day dứt nhất vẫn là trường hợp của một cô gái tên L. mới chân ướt chân ráo từ quê ra. Chẳng biết bắt trước ai, cô lên mạng tìm bạn trai mong gặp được “hoàng tử trong mộng”. Thế rồi, ngày nào M. cũng thấy cô gái đó chát chít đến tận đêm khuya mới về. Một lần không đủ tiền để chát chít cô bé gọi bạn trai đến “cứu net”. Sau lần đó, bẵng đi một thời gian M. không thấy cô bé đến quán internet của mình nữa. Mãi sau này đọc báo thấy tin có tên lừa người yêu tên L. quê Hưng Yên bán vào động mại dâm vừa mới bị công an bắt giữ, thì anh mới hiểu nguyên do vì sao cô bé này vắng mặt bấy lâu. M. cho hay sau lần đó, anh thấy rất day dứt khi vì mình cũng là người góp phần gây ra chuyện đau lòng này, nên anh quyết định không kinh doanh internet nữa mà chuyển sang ngành nghề khác.

Theo như lời của người một thời từng là chủ quán net này kể, thì những chiêu bài lừa đảo của những tên “săn gái” trên mạng rất tinh vi. Bọn lừa đảo có nhiều loại, chúng lừa các cô gái nhẹ dạ cả tin để buôn người hoặc cũng có thể chỉ là lừa đảo để chơi bời, chiếm đoạt thân xác rồi sau khi đã đạt được ý muốn thì rũ bỏ không thương tiếc, một số khác thì lừa đảo để chiếm đoạt tài sản hoặc vì mục đích trục lợi…

M. nói chính anh đã từng nhiều lần giả làm các em ngây thơ lên mạng tìm tình, nên anh mới biết rõ “chân tơ kẽ tóc” đến thế. M. lắc đầu nói: “Bọn này nó khôn ranh lắm, biết được yếu điểm của chị em ưa lời đường mật, nên cứ nhằm điểm này mà đánh vào. Ai đời chưa gặp nhau bao giờ, mới chỉ qua dăm lần chát chít với nhau, thậm chí còn chưa biết mặt nhau mà chúng đã thề thốt yêu đương, nhung nhớ. Có nhiều tên còn cao tay đến mức, sau màn làm quen, xin số di động liền rút điện thoại ra “tỉ tê” với nàng hàng giờ đồng hồ liền. Nhiều tên còn công phu mua hoa tươi tìm đến tận nơi “người yêu” đang ngồi chát để tặng... Như thế thì có cô nào mà không đổ. Khổ nỗi lại lắm cô gái nhẹ dạ, chưa biết người ta là ai, nhà cửa thế nào đã vội vã nhận lời đi chơi, nhận lời yêu đường rồi sau đó dễ dãi trao thân cho chúng...”.

Các bạn trẻ hãy coi đó là một lời cảnh tỉnh nhẹ nhàng đối với mình, để không trở thành nạn nhân của những trò lừa đảo trên mạng, chỉ vì những lời đường mật sáo rỗng mà nhẹ dạ trao đi những thứ quý giá của mình khi chưa biết họ là ai

Theo Phununet

Tình yêu ONLINE


Đã qua cái thời kỳ tốc độ mạng ở Việt Nam nhanh ngang rùa bò. Chúng ta mừng rỡ đón nhận ADSL và dường như quên đi dial up chiếm lĩnh đường truyền trong thời gian khá dài, giờ thì lại sẵn sàng chào đón những công nghệ mạng ưu việt hơn nữa.
Những quán net đầu tiên khai trương mở ra trào lưu chat chit trong 1 bộ phận sinh viên học sinh. Mạng trước đó giống như thứ đồ xa xỉ, vừa gây tò mò vừa gây hoang mang. Chat thực sự là dịch vụ hữu ích duy nhất của internet đối với một số người. Sau biết bao nhiêu e ngại, bạn rón rén ra quán, nhờ ai đó (bạn bè hay chị trông hàng) tạo cho bạn một tài khoản phục vụ chatting và gửi nhận thư điện tử. Conference tràn ngập những cái tên kiểu anhchangsitinh, girlxinhtuoi… Mỗi buổi, người ta tò mò nhấn vào những cái nick lạ nghe có vẻ hấp dẫn, thường mở đầu câu chuyện theo kiểu “2 (Hi)!” cùng các câu hỏi đại loại “Bạn tên gì?”, “Bạn bao nhiêu tuổi?”… quen thuộc chả kém miếng trầu của các cụ khi xưa. Dịch vụ game online ập vào nước ta vài năm qua là sản phẩm giải trí kết hợp chatting với sự thoả mãn thị giác bằng đồ hoạ cao cấp. Hình thức forum (diễn đàn) có cái nhìn khái quát hơn về từng thành viên, tiện lợi cho việc bàn luận về một chủ đề hay chia sẻ tài nguyên, nếu phát triển tốt sẽ vô cùng hữu ích.
Trong những cuộc gặp gỡ trên mạng, bạn có thường nói thật về bản thân mình? Và bạn tin bao nhiêu % những gì đối phương bộc bạch?
Bạn nghĩ tình cảm trực tuyến có thật không? Một số người nghiện chat nhưng chưa bao giờ tin vào tính xác thực của nó. Họ coi nó như trò tiêu khiển, vung vãi bớt thì giờ. Nhiều vụ việc lừa đảo, cướp bóc, giết người nảy sinh từ những cuộc tán tỉnh, chòng ghẹo, thách thức nhau trên mạng cứ một thời gian lại xuất hiện mặt báo. Những cái chết ngớ ngẩn và thương tâm, kẻ gây án trẻ măng với động cơ đơn giản hơn sức tưởng tượng. (Vậy nên có người cho rằng cả tin nằm trong số tử huyệt của con người.)
Có câu chuyện về cặp nam nữ nọ, quen nhau qua diễn đàn ttvnol, cách biệt 2 miền đã không thể ngăn trở chàng trai bay đến với cô gái. Họ quyết định đi tới hôn nhân, và có một mái ấm hạnh phúc cho đến ngày hôm nay. Một câu chuyện khác từ chính bản thân tôi, tôi quen một cô bạn trong khi chơi game Gunbound. Tôi với cô ấy rất thân nhau trong game, nói chuyện với nhau rất hợp.Chúng tôi trở thành bạn từ đó!Mỗi lần vào game tôi chỉ mong được thấy nik cô ấy bật.3 năm là quãng thời gian mà chúng tôi quen nhau đến hôm nay.Và rồi tôi đã biết yêu!Phải!Nó đến với tôi trong thế giới mà mọi người vẫn gọi là thế giới ảo!Mối tình đầu của tôi-mối tình 0nline.Trong 3 năm ấy tình cảm của tôi ngày 1 sâu đậm,còn với cô ấy,tôi chỉ là 1 người bạn.Không gì hơn!Nhưng tôi vẫn yêu cô ấy!Tình cảm tôi dành cho cô ấy là thật lòng!
Điều tôi e ngại nhất trước mỗi buổi offline chính là sợ mất những cảm nhận đẹp đẽ về nhau khi ở trên mạng. Nhiều người nghĩ tôi long lanh, tôi giỏi, tôi thế này thế nọ, biết đâu họ chả thất vọng trước sự quá ư thường thường của tôi. Với một người đã có tên, có card visit, blog và chủ blog hoạt động tương hỗ, nửa này tác động, kích thích sự nổi tiếng của nửa kia. Còn tôi, tôi chưa có cống hiến gì cho xã hội, tôi còn nợ cuộc sống thực nhiều thứ nên tôi ái ngại những người lạ nhận ra mình. Tôi không cần làm hot blogger, tôi muốn chứng tỏ ở ngoài đời tôi cũng có giá trị.
Rất nhiều người bạn mới, blog mang tới, đâu đó ở Hà Nội, hoặc xa hơn, có thể trong miền nam, ở nước ngoài, cùng hay khác tôi về thế hệ, tuổi tác, đã hoặc chưa có duyên gặp mặt…
Khi tôi bắt đầu viết blog, blog chưa rầm rộ và được giới truyền thông dòm ngó xít xao như bây giờ. Vài người bạn thân đã lên tiếng chỉ trích gay gắt rằng tôi đam mê thế giới ảo. Đã có chút rạn vỡ xảy ra. Tất nhiên tôi làm gì tôi thích và tôi không dễ dao động, nhưng tôi không muốn mất bạn vì lý do kiểu như vậy. Sau một thời gian chứng minh sự tiến bộ trong cuộc sống thực của mình, tôi đã thuyết phục được các bạn rằng với tôi, blog là thói quen, là 1 phần cuộc sống, mặt tích cực của nó áp đảo mặt tiêu cực. Blog không chỉ kết nối những người quen biết nhau, mà còn kéo lại những sợi dây xa cách mỏng manh. Blog là một nơi trút bầu tâm sự, giải toả ức chế, thể hiện cá tính.
Những điều xuất phát từ trái tim sẽ đi đến trái tim. Cách mà tôi bộc lộ thu hút những người phù hợp với mình.
Tình cảm online có thật

Ngoại tình


Khi ngoại tình, phụ nữ dùng tiền để mua sắm và làm đẹp. Nếu bị phát hiện, ngay lập tức họ đòi ly dị. Đàn ông thì ngược lại, họ dùng tiền để “chăm sóc” người tình. Nếu bị phát hiện, họ sẽ quay đầu về vì không muốn tan cửa nát nhà.
Phụ nữ khi ngoại tình muốn cống hiến tất cả tình yêu, sự quan tâm và muốn được chăm sóc cho người tình của mình. Đàn ông ngoại tình chỉ là cách để giải tỏa tâm lý, họ thường chỉ “đầu tư” một ít tình cảm dành cho tình nhân chứ không bao giờ bỏ bê gia đình.
 Phụ nữ đã có gia đình khi ngoại tình thường tìm đối tượng chững chạc và đứng đắn “hơn” chồng của họ. Mục đích của họ chính là lấy tiền của người tình để thỏa mãn nhu cầu mua sắm cũng như nhu cầu bù đắp tình cảm của bản thân. Còn với đàn ông, khi ngoại tình, họ thường để ý những cô gái trẻ đẹp hơn so với vợ mình. Họ coi việc bỏ tiền ra chu cấp cho tình nhân là niềm vui.
 Phụ nữ ngoại tình thường muốn chồng phát hiện và giải thoát cho họ. Còn đàn ông khi bị phát hiện ngoại tình thì tìm đủ mọi lý do để bào chữa cho lỗi lầm của bản thân. 
Phụ nữ ngoại tình thường đưa tình nhân về nhà, ngay trên chiếc giường của hai vợ chồng. Còn đàn ông thì thường hẹn hò với tình nhân ở nhà nghỉ hoặc khách sạn, bất cứ nơi nào miễn là không phải ở nhà. 
Phụ nữ vì bị cám dỗ bởi sự phóng đãng hay một ưu điểm nào đó của người khác giới mà ngoại tình. Đàn ông ngoại tình vì muốn tìm cảm giác lạ và mong muốn được sở hữu người đẹp. 
Khi ngoại tình, người phụ nữ thường rất khó quay đầu lại, họ thường bị ám ảnh bởi hình bóng của tình nhân và cảm giác sợ phải về nhà. Đàn ông thì cảm thấy mệt mỏi và lo sợ khi nhìn thấy vợ mình. 
Phụ nữ ngoại tình thường chủ động đề nghị ly hôn. Đàn ông ngoại tình thường bị động trong vấn đề ly hôn. 
Phụ nữ thường mất một thời gian để tình cảm có phút chạnh lòng, sau đó mới tiến dần đến ngoại tình. Đàn ông thì thường bị hấp dẫn bởi ngoại hình và sự trẻ đẹp ngay từ phút đầu tiên. 
Phụ nữ ngoại tình vì không hài lòng với người chồng hiện tại. Đàn ông ngoại tình vì bị cuốn hút bởi người phụ nữ trẻ trung hơn vợ mình.

Người tình con đĩ


Người tình…

Tôi bỏ cô ấy để yêu một người khác, không phải vì tôi đã chán cô ấy… mà đơn giản là vì… cô ấy quá đặc biệt, tôi không thể hiểu nổi… và tôi sợ phải hiểu, sợ phải bước vào thế giới đầy rối ren của cô ấy.
 Người yêu tôi bây giờ là một người đơn giản, cô ấy không quá hiền và cũng chẳng có cá tính dữ dội mấy, cô ấy không tự design một món quà cho tôi, không bất ngờ đến trước cửa nhà tôi trao cho tôi một nụ hôn, không nhét một cái gối to vào bụng và tưởng tượng rằng chúng tôi sắp có con… không, cô ấy không làm những điều mà người yêu trước của tôi làm. Cô ấy chỉ đơn giản gọi cho tôi một cú điện thoại mỗi ngày. Nếu muốn đi chơi với tôi, cô ấy sẽ lên kế hoạch trong vòng mấy ngày trước. Đến ngày Valentine cô ấy tặng tôi một miếng chocolate hình trái tim, trơn bóng không như miếng chocolate mà người yêu trước của tôi tự làm, có tên tôi và tên cô ấy trên đó. 
Có thể có sự khác biệt quá lớn trong cách yêu của hai người… và cho dù biết rằng… người yêu trước của tôi yêu tôi một cách dữ dội hơn… thì tôi cũng không dám sống trong tình yêu ấy, tôi sợ sẽ bị nhấn chìm… điều tôi cần là một tình yêu đơn giản, có thể dẫn đến hôn nhân thì càng tốt. 
Sau khoảng 2 tháng chia tay, tôi vẫn nhớ cô ấy nhiều lắm, tôi không thể bắt gặp cô ấy trong hình hài người yêu mới nên tôi thường tự thần ra một mình, người yêu mới của tôi thấy vậy cũng hỏi thăm nhưng cũng chỉ là hỏi thăm cho qua chuyện, cô ấy không quan tâm nhiều đến điều mà tôi đang nghĩ. 
Bất ngờ một hôm… Tôi nhận được tin nhắn của người yêu cũ. 
“Anh thế nào rồi? Anh có được hạnh phúc không?” 
Tôi reply ngay sau đó. 
“Không hạnh phúc lắm! Nhưng giản đơn là được, anh cần nó…” 
Một lúc lâu tôi không thấy cô ấy reply. 
Tay tôi vẫn cầm điện thoại, vẫn chờ một dòng tin nhắn. Một lúc… một lúc lâu nữa… Tôi không chịu được nữa… tôi phải gọi lại, phải nghe bằng được giọng của cô ấy… Bất chợt, tôi chưa kịp bấm số thì điện thoại của tôi reo… Số của cô ấy… tay tôi run như lần đầu tôi bấm số làm quen với cô ấy. 
- Em à, có chuyện gì không? Tôi cố lạnh lùng. 
- Mình làm người tình anh nhé… 
- Vậy là sao? 
- Anh không cần phải yêu em… chỉ cần anh đến bên em những lúc anh cần em… có được không anh? 
- Ừ… 
Tôi biết tôi ừ là vì tôi còn quá yêu cô ấy… và tôi không có cảm giác tội lỗi mấy với người yêu mới… đơn giản là vì tình yêu mới không có gì đặc biệt, nổi trội. 
Chúng tôi gặp nhau ở một quán cà phê nhỏ và đầy hoa cúc cắm ở xung quanh các vách tường. 
- Anh tưởng em thích các quán cà phê có gam màu trầm cơ mà? 
- Ồ… quen em lâu như vậy mà anh cũng không biết là em dễ thay đổi hơn là một cái lật tay sao? 
Tôi cười, cô ấy vẫn hóm hỉnh như vậy, vẫn duyên dáng như vậy. 
Chúng tôi về nhà của cô ấy, yêu nhau cũng khá lâu rồi nhưng thực ra tôi chưa bao giờ lên nhà cô ấy, tôi chỉ đứng tiễn cô ấy ngoài cổng khu chung cư, cô ấy bảo cô ấy chỉ sống một mình nên không muốn đàn ông lên, sợ lắm chuyện phát sinh, tôi bật cười, tôi đâu đến nỗi dê như thế, mà bây giờ là thời đại gì rồi mà cô ấy còn sợ chuyện đó… Vậy mà bây giờ… cô ấy chủ động mời tôi lên nhà. 
Mọi người hàng xóm và bác bảo vệ già có vẻ quí cô ấy, người mỉm cười, người chào cô ấy, riêng bác bảo vệ thì nháy mắt với cô ấy một cái. 
- Con bé này. Thế là cũng chịu dẫn người yêu lên nhà rồi hả? 
Cô ấy cười nụ… 
Nhà của cô ấy quá rộng đối với người ở một mình… chúng tôi ngồi uống nước, nói chuyện, bất chợt, cô ấy cố ý dựa vào ai tôi, tôi ôm lấy vai cô ấy… chúng tôi ngồi lặng một lúc… rồi cô ấy kéo khuôn mặt tôi lại thật gần, thật gần… tôi vẫn còn nghe rõ… lúc nụ hôn buông lơi lần đầu… cô ấy tựa trán cô ấy vào trán tôi thì thầm: “Em nhớ anh… đã từng nhớ không chịu nổi…” Tôi hôn cô ấy mãnh liệt hơn… Và chuyện đó đã xảy ra. Đó là lần đầu của hai chúng tôi. 
Người ta bảo hạnh phúc xuất phát từ tình yêu chân thực thường không thể đi đôi với thực tế cuộc sống. Nhưng trong tôi vẫn tham lam, vẫn muốn có cả hai, tôi cần một người tình như cố ấy,nhưng tôi lại cần người yêu như người yêu tôi,và tôi chấp nhận sự thoả hiệp của chính mình. 
Con đĩ…
 - Anh có biết định nghĩa của người tình không??? Cô ấy nói trong tư thế nằm sấp và tay chống cằm. 
- Không, cũng chưa bao giờ anh suy nghĩ nghiêm túc về vấn đề này. 
- Một người tình thì kém xa một người yêu và hơn con đĩ một tẹo. 
- Con đĩ… em nói nghe kinh quá. 
Cô ấy không nói gì thêm, chỉ cười. 
Chúng tôi duy trì quan hệ được hơn một năm. Đó là khoảng thời gian hạnh phúc… nhưng lý trí của tôi vẫn đè bẹp hạnh phúc thực tại này. Có lẽ tôi sinh ra đã vậy. Không có từ mơ mộng mang tên cuộc sống. Tôi quyết định cưới vợ, không phải cô ấy mà là người yêu mới của tôi. 
Khi tôi nói chuyện này với cô ấy, cô ấy không hề biểu lộ chút ngạc nhiên, thậm chí cô ấy còn lạnh lùng nói: 
- Anh này… anh không tính giá cả cho những lần chúng ta quan hệ hay sao??? 
Tôi giật mình, tôi nghĩ cô ấy nói đùa…tôi cười xoà 
Mặt cô ấy đột nhiên nghiêm lại: 
- Em nói nghiêm túc đấy. Không có gì là không có giá đâu. 
Tôi không tin vào đôi tai mình nữa. Hoá ra tôi yêu nhầm một con đĩ mất rồi. Tôi vẫn cố cười. 
- Bao nhiêu hả em? 
- Tuỳ tâm anh thôi… 
- OK! Mai anh sẽ mang đến, hôm nay anh không mang nhiều tiền. 
Hôm sau, tôi mang một phong bì tiền gồm 2000$ đến nhà cô ấy… Trong đó tôi còn để kèm mảnh giấy “Gửi em đĩ thân yêu, thế này đã đủ chưa? Nếu chưa đủ thì bảo anh đưa thêm nhé, cảm ơn em đã vui vẻ cùng anh, à mà với mấy thằng khác em đừng đòi trọn gói như thế nhé, xong ca nào dứt điểm ca ấy đi”… Tôi biết tôi quá cay độc khi viết những dòng ấy nhưng tôi quá tức giận. 
Cô ấy không liên lạc với tôi nữa. Cuối năm, chỉ còn 3 tháng nữa là cuối năm… tôi chuẩn bị cho lễ cưới. 

Tôi và vợ tôi sống lặng lẽ, đời sống tâm hồn hay chăn gối đều không sâu sắc… Được gần một năm, tôi phát hiện ra cô ấy ngoại tình, không đau khổ, giằng xé, chỉ hơi ngạc nhiên… Chúng tôi chia tay nhau trong sự thoả thuận ngầm rằng chưa có con cái quả là một điều may mắn. 
Tôi bắt đầu nhớ đến người yêu cũ… Cô ấy thế nào rồi, có chồng chưa, hay vẫn là một con đĩ bao trọn gói. 
Tôi quyết định đến thăm nhà cô ấy. Đứng ngoài cửa tôi nghe thấy tiếng trẻ con khóc, có lẽ cô ấy đã có gia đình, ít nhất tôi cũng không phải ngại vì sợ phải bắt gặp cảnh cô ấy đang nằm với một người đàn ông khác. 
Tôi gõ cửa. Một người phụ nữ ra mở cửa. 
- Anh hỏi ai? 
- Cho tôi hỏi Thư có nhà không? 
Cô ấy không nói gì, lẳng lặng mời tôi vào uống nước. Xong đâu đấy cô mới chậm rãi kể chuyện… 
- Cách đây gần một năm chính vì đứa bé này, con bé Thư nhà tôi đã đánh đổi chính mạng sống của nó. 
Tôi đau nhói trong tim. 
- Thư chết rồi hả chị? Chị không đùa chứ? Tại sao hả chị? 
- Ừ! Hồi đó, bác sĩ khuyên nó là phá cái thai đi, nó bị bệnh tim, sinh con rất nguy hiểm, nhưng nó nhất quyết không chịu. 
Tôi bàng hoàng… thì ra đây là sự thật. Sự thật đến chói tai và nhói lòng. Tôi ngồi thừ một lúc rồi bất chợt lên tiếng. 
- Vậy bố đứa trẻ đâu? 
- Con Thư nó là người đặc biệt, nó luôn làm những điều không ai đoán trước được, và có lẽ bố đứa trẻ là điều mà nó cũng muốn giữ kín… Nhưng tôi có một tấm hình nó giữ… hình như là của người đó… và hình như… đó là cậu. Đúng rồi, bây giờ tôi mới để ý… hình như đúng là cậu. 

Chị dẫn tôi vào phòng Thư. Căn phòng vẫn nguyên cách trang trí. Những kỉ niệm xa xăm ùa về thấm đẫm nước mắt… Chị mở một hòm nhỏ và cầm ra một bức ảnh. Đúng rồi, đây là ảnh tôi, tôi nhớ hồi yêu nhau cô ấy xin tôi một bức ảnh để cài vào ví. Chị đưa thêm cho tôi một phong bì. 
- Đây là tiền của Thư đưa tôi, bảo khi nào con nó lớn thì đưa cho con nó, nó đề phòng nếu nó sinh con mà không may ra đi, tôi cũng khá ngạc nhiên, nó có dư tiền trong tài khoản vậy mà nó phải cần 2000$  trong phong bì này đưa cho con nó là sao? Tôi nghĩ đó là của bố đứa trẻ. Có lẽ đó là cậu. Tôi nói có đúng không?… À, nó còn giữ một bức thư nhỏ, có lẽ là gửi cho cậu, tôi không dám dở ra xem. 
Tôi vội vàng dở bức thư… màu chữ đã hơi hoen đi một tí. Không phải bức thư dành cho tôi… mà là bức thư… tôi đã dành cho cô ấy…… “Gửi em đĩ thân yêu, thế này đã đủ chưa? Nếu chưa đủ thì bảo anh đưa thêm nhé, cảm ơn em đã vui vẻ cùng anh, à mà với mấy thằng khác em đừng đòi trọn gói như thế nhé, xong ca nào dứt điểm ca ấy đi”…...
Hình như là… tôi đã nhầm con đĩ với một người tình… à không… không phải người tình… mà là người yêu… mà cũng chẳng phải… là vợ tôi… thực sự là vợ tôi!!!

PS: đâu là người tình?? Đâu là con  đĩ?? đâu là 1 người vợ?? Đời chua cay đến thế là cùng!
(sưu tầm)

Cố quên sẻ nhớ


Từng ngày qua anh mong sẽ quên được người
Dẫu biết trái tim nay chẳng thể quên
Và con tim anh hôm nay chắc không thể nào
Yêu ai để quên đi được em
  
Ngày tháng cứ thế vẫn trôi đi
Người ra đi mang trái tim vương sầu
Còn nhớ những lúc vẫn kế bên nhau
Vì sao anh không quên được em hỡi

   Nhiều lúc cứ ngỡ sẽ mãi quên em
Trời khuya mang giá băng trong đêm dài
Giờ anh lê bước đứng dưới cơn mưa
Mong sao sẽ quên đi được em
  
Và phương xa em ơi biết chăng nơi này
Anh vẫn mỗi đêm ngắm một vì sao
Giọt lệ anh tuôn rơi vẫn không thể nào
Bên nhau giống đôi ta ngày xưa

  Từng ngày qua anh mong sẽ quên được người
Dẫu biết trái tim nay chẳng thể quên
Và con tim anh hôm nay chắc không thể nào
Yêu ai để quên đi được em
  
Và đêm trôi đi giấc mơ hôm nào
Giọt sương cuốn trôi đi kỷ niệm
Giờ ta chia tay xóa đi tháng ngày
Chuyện tình chỉ còn mang đắng cay
  VẪN BIẾT RẰNG CỐ QUÊN SẼ NHỚ…VẬY A MÃI NHỚ ĐỂ QUÊN E…